Tuy nhiên, khi đặt kết quả trên của Tập đoàn Kỹ nghệ Gỗ Trường Thành trong bối cảnh rộng hơn của cấu trúc tài chính, dòng tiền và hiệu quả hoạt động, bức tranh lại cho thấy một quá trình phục hồi chưa thực sự hoàn chỉnh, trong đó phần cốt lõi của hoạt động kinh doanh vẫn chưa tạo ra giá trị tương xứng với quy mô nguồn lực mà doanh nghiệp đang vẫn chưa tạo ra giá trị tương xứng với quy mô nguồn lực mà doanh nghiệp đang vận hành.

Đơn hàng và doanh thu của TTF chưa chuyển hóa thành hiệu quả sinh lời
Cấu trúc hoạt động của TTF không hoàn toàn thiếu các yếu tố hỗ trợ tăng trưởng. Trong giai đoạn trước, doanh nghiệp từng thiết lập được các hợp đồng quy mô lớn, đáng chú ý là thỏa thuận cung cấp sản phẩm gỗ cho các dự án bất động sản, với tổng giá trị lên tới hàng chục nghìn tỷ đồng.
Bên cạnh đó, việc TTF tham gia sâu vào chuỗi giá trị ngành gỗ, từ trồng rừng, sản xuất đến xuất khẩu, cũng cho phép doanh nghiệp chủ động hơn về nguồn nguyên liệu và thị trường đầu ra. Đặc biệt, thị trường xuất khẩu, bao gồm Mỹ và châu Âu, vẫn là khu vực có nhu cầu lớn đối với sản phẩm nội thất, tạo dư địa tăng trưởng về doanh thu nếu doanh nghiệp duy trì được năng lực sản xuất và tiêu chuẩn chất lượng.
Điểm đáng chú ý là những lợi thế này chưa phản ánh rõ vào hiệu quả tài chính của TTF trong các kỳ gần đây.
Năm 2025, doanh thu thuần của doanh nghiệp đạt khoảng 1.241 tỷ đồng, gần như đi ngang so với năm 2024 và vẫn thấp hơn đáng kể so với giai đoạn trước 2022, thời điểm doanh thu từng vượt ngưỡng 2.000 tỷ đồng. Điều này cho thấy hoạt động kinh doanh đã ổn định trở lại sau giai đoạn suy giảm, nhưng chưa phục hồi về quy mô.
.jpg)
TTF ghi nhận khoảng 10,5 tỷ đồng lợi nhuận sau thuế, cải thiện so với năm trước và đảo chiều so với mức lỗ sâu năm 2023.
Nếu đặt trong tương quan với doanh thu, biên lợi nhuận ròng chỉ quanh mức dưới 1%, cho thấy phần giá trị giữ lại sau toàn bộ chi phí vẫn rất mỏng, một thực tế được phản ánh rõ qua các chỉ số sinh lời như ROS chỉ khoảng 0,85%, ROE dưới 3% và ROA chưa tới 0,5%.
Vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ lợi nhuận dương này không đến từ hoạt động kinh doanh chính. Dữ liệu cho thấy lợi nhuận thuần từ hoạt động kinh doanh tiếp tục âm khoảng 33 tỷ đồng, gần như không cải thiện đáng kể so với các năm trước đó.
Điều này đồng nghĩa với việc phần “động cơ chính” của doanh nghiệp vẫn đang vận hành dưới điểm hòa vốn, và lợi nhuận sau thuế dương nhiều khả năng được bù đắp bởi các khoản thu nhập khác, hoàn nhập chi phí hoặc yếu tố tài chính ngoài lõi.
.jpg)
Sự lệch pha này càng trở nên rõ rệt khi nhìn vào cấu trúc chi phí. Với lợi nhuận gộp năm 2025 khoảng 212 tỷ đồng, tương ứng biên gộp gần 17%, doanh nghiệp đã tạo ra một mức giá trị nhất định ở cấp độ sản xuất và bán hàng.
Tuy nhiên, chi phí tài chính lên tới khoảng 73 tỷ đồng, trong đó phần lớn là chi phí lãi vay, đã hấp thụ một phần đáng kể lợi nhuận này. Khi đặt hai con số cạnh nhau, có thể thấy hơn một phần ba giá trị tạo ra từ hoạt động kinh doanh đã được dùng để trả chi phí vốn. Trong bối cảnh biên lợi nhuận không cao, chi phí lãi vay trở thành yếu tố có tính chi phối đối với kết quả cuối cùng, khiến phần lợi nhuận giữ lại sau cùng bị thu hẹp đáng kể.
Áp lực đòn bẩy và dòng tiền âm kéo dài nhiều năm
Không chỉ lợi nhuận, dòng tiền cũng cho thấy một câu chuyện khác với báo cáo kết quả kinh doanh. Năm 2025, dòng tiền thuần từ hoạt động kinh doanh tiếp tục âm hơn 33 tỷ đồng, cho thấy doanh nghiệp không tạo ra tiền từ hoạt động chính dù đã ghi nhận lợi nhuận dương.
Khi đặt dòng tiền cạnh bảng cân đối kế toán, áp lực tài chính trở nên rõ ràng hơn. Tổng tài sản của doanh nghiệp năm 2025 đạt khoảng 2.838 tỷ đồng, không thay đổi đáng kể so với năm trước là 2.792 tỷ đồng.
Ở phía nguồn vốn, nợ phải trả vẫn ở mức cao khoảng 2.449 tỷ đồng, trong khi vốn chủ sở hữu chỉ khoảng 389 tỷ đồng, tương đương tỷ lệ nợ gấp hơn 6 lần vốn chủ. Đây là một mức đòn bẩy tài chính cao nếu đặt trong bối cảnh biên lợi nhuận thấp và dòng tiền kinh doanh âm.
.jpg)
Điều đáng nói là cấu trúc này không phải là kết quả của biến động ngắn hạn mà là hệ quả tích lũy từ giai đoạn trước, khi vốn chủ sở hữu bị bào mòn đáng kể trong năm 2023 do thua lỗ, sau đó chỉ phục hồi nhẹ trong các năm tiếp theo.
Trong khi đó, quy mô nợ không giảm tương ứng, khiến cấu trúc vốn tiếp tục lệch về phía nợ. Hệ quả trực tiếp là chi phí lãi vay duy trì ở mức cao và trở thành yếu tố bào mòn lợi nhuận, tạo ra một vòng lặp tài chính: hoạt động kinh doanh chưa tạo đủ lợi nhuận, doanh nghiệp phải duy trì đòn bẩy để vận hành, chi phí lãi vay cao lại tiếp tục làm suy giảm lợi nhuận.
Trong bối cảnh đó, quá trình phát triển dài hạn của doanh nghiệp từ mở rộng nhà máy, tăng vốn, thu hút nhà đầu tư đến tái cấu trúc cho thấy một hành trình tăng trưởng về quy mô. Nhưng khi đặt cạnh các chỉ tiêu tài chính hiện tại, có thể thấy một khoảng cách đáng kể giữa câu chuyện tăng trưởng và hiệu quả vận hành.
Quy mô vốn đã tăng mạnh qua các giai đoạn, nhưng hiệu quả sử dụng vốn vẫn ở mức thấp, hoạt động cốt lõi chưa tạo lợi nhuận, và dòng tiền chưa được cải thiện tương ứng. Điều này cho thấy quá trình mở rộng chưa chuyển hóa đầy đủ thành hiệu quả tài chính.
Phản ứng của thị trường vốn phần nào phản ánh nhận định này. Sau giai đoạn tăng mạnh trước năm 2022, giá cổ phiếu đã giảm sâu và hiện duy trì ở vùng thấp trong thời gian dài, bất chấp việc doanh nghiệp đã quay lại trạng thái có lãi.

Các chỉ tiêu định giá như P/E ở mức cao do nền lợi nhuận thấp, trong khi P/B duy trì trên 2 lần dù ROE chỉ ở mức thấp, cho thấy thị trường không định giá dựa trên lợi nhuận hiện tại, mà dựa trên chất lượng lợi nhuận và rủi ro tài chính.
Kế hoạch năm 2026 của doanh nghiệp đặt mục tiêu lợi nhuận sau thuế khoảng 50 tỷ đồng, tương đương mức tăng gần 5 lần so với năm 2025, trong khi doanh thu dự kiến tăng ở mức thấp hơn. Tuy nhiên, với nền tảng hiện tại gồm biên lợi nhuận mỏng, dòng tiền kinh doanh âm và đòn bẩy tài chính cao, việc đạt được mức cải thiện này đòi hỏi sự thay đổi đồng thời ở nhiều yếu tố, từ quản trị vốn lưu động, kiểm soát chi phí đến tái cấu trúc nguồn vốn.
Nguồn: https://kinhtechungkhoan.vn/ttf-loi-nhuan-quay-lai-nhung-hoat-dong-cot-loi-van-chua-tao-gia-tri-1443949.html
